Được kêu gọi để nuôi dưỡng
Ngài chữa lành những trái tim tan vỡ và băng bó những vết thương của họ. –Thánh vịnh 147:3
Năm 2017, tôi bắt đầu một hành trình đã thay đổi cuộc đời tôi theo nhiều cách. Tôi đã quyết định trở thành cha mẹ nuôi từ nhiều năm trước khi điều đó trở thành hiện thực; tuy nhiên, tôi quyết tâm đạt được mục tiêu này. Sau khi tốt nghiệp đại học và mua nhà, tôi đã hoàn thành khóa đào tạo để trở thành cha mẹ nuôi có giấy phép. Tôi rất hào hứng, nhưng cũng lo lắng về con đường đầy bất ngờ mà tôi biết mình đang đi.
Sự mong muốn của tôi được giúp đỡ những đứa trẻ đang gặp khó khăn bắt đầu từ khi còn nhỏ. Lớn lên, tôi sống trong một gia đình rất bất hạnh. Từ khi còn nhỏ, tôi đã nhận ra rằng không phải tất cả trẻ em đều sống trong môi trường an toàn. Tuổi thơ của tôi tràn ngập những khó khăn, đau khổ và sợ hãi, và tôi biết rằng điều này không phải là trường hợp của tất cả các gia đình.
Nhìn lại, tôi nhớ rằng khi còn là một cô bé, tôi luôn có lòng trắc ẩn với người khác đến mức khóc thương cho họ. Một lần, có người bạn hỏi tôi: “Tại sao em lại thương xót những người thậm chí còn không buồn?” Lúc đó, tôi hoàn toàn không biết câu trả lời. Bây giờ, tôi nhận ra rằng tôi luôn muốn thấy người khác hạnh phúc, nên tôi tự hỏi mình: “Tôi có thể làm gì để họ cảm thấy tốt hơn?” Tôi không nhận ra lúc đó rằng món quà của lòng trắc ẩn đó sẽ dẫn tôi đến một sứ mệnh cao cả hơn trong việc nuôi dưỡng trẻ em.
Tôi bắt đầu đến gần với Chúa khi còn là một người trẻ, để Ngài chữa lành cho tôi khỏi quá khứ. Tất nhiên, điều này cần thời gian, và tôi biết rằng một ngày nào đó, những khó khăn này sẽ trở thành công cụ để giúp đỡ những người có hoàn cảnh tương tự. Tôi sẽ không bao giờ quên một buổi lễ đã để lại ấn tượng sâu sắc với tôi vào một buổi tối Chủ nhật. Tôi đã được truyền cảm hứng bởi một nhà truyền giáo nói về dự án trại trẻ mồ côi mà ông đang bắt đầu ở Guatemala. Mọi điều ông chia sẻ về những tổn thương và lạm dụng mà những đứa trẻ này phải chịu đựng đã khơi dậy trong tôi khát khao muốn tạo ra sự khác biệt.
Chọn làm cha mẹ nuôi qua Buckner đã là một trải nghiệm tuyệt vời và mang lại nhiều niềm vui cho cuộc sống của tôi. Tôi cầu nguyện rằng mình sẽ trở thành ánh sáng cho những đứa trẻ này và giúp những đứa trẻ bị tổn thương trở nên trọn vẹn. Có hàng nghìn đứa trẻ được đưa vào hệ thống nuôi dưỡng, và tôi có thể không thể tạo ra sự khác biệt trong cuộc sống của từng đứa trẻ vô tội, nhưng tôi có thể làm điều đó cho từng đứa trẻ một.
Trên hành trình này, những khó khăn và thời gian gian nan không hề vắng mặt, nhưng Chúa luôn ban sức mạnh cho con. Sự ủng hộ mà con nhận được từ gia đình Hội Thánh đã thực sự khích lệ con và giúp con giữ vững tinh thần.
Tôi thường nghe câu nói, “Tôi không thể làm cha mẹ nuôi vì tôi sẽ gắn bó với họ,” nhưng chính điều đó là điều mà trẻ em cần. Tôi luôn nhớ câu nói này, “Trẻ em cần sự gắn bó hơn là tôi cần được bảo vệ khỏi nó.” Việc chia tay là một trong những phần khó khăn nhất của việc làm cha mẹ nuôi, nhưng nỗi đau này chính là sự phản ánh của tình yêu mà bạn đã dành cho một đứa trẻ cần giúp đỡ.
Những đứa trẻ này cần chúng ta yêu thương chúng; chúng cần chúng ta cầu nguyện cho chúng. Chúng ta, với tư cách là cha mẹ nuôi, nên buồn bã khi chúng rời khỏi ngôi nhà của chúng ta, vì điều đó có nghĩa là chúng ta đã cho chúng điều chúng cần nhất: Tình yêu của chúng ta.