10 năm vun đắp tình yêu
Dee J và Kayla Preston vẫn tiếp tục mở rộng vòng tay đón nhận những đứa trẻ cần một mái ấm đầy yêu thương, dù chỉ là trong một thời gian ngắn. Mới đây nhất, cặp vợ chồng sống gần Amarillo này đã mở cửa đón nhận hai em bé sơ sinh vào gia đình mình, đây là lần thứ 25th và 26th những đứa trẻ mà họ đã đón nhận và chăm sóc từ năm 2014. Theo Dee J, các em bé đang sống cùng gia đình Preston cùng với các con ruột và những người con đã trưởng thành của họ, khiến ngôi nhà luôn nhộn nhịp và ồn ào. Tuy nhiên, họ đón nhận mọi thứ một cách bình thản từng ngày với niềm hy vọng và tình yêu thương. Những gia đình như gia đình Preston chính là tia hy vọng cứu rỗi. Và họ khuyến khích những người khác cùng tham gia.
Buckner Ngày Nay đã trò chuyện với gia đình Preston về sự cống hiến của họ cho công tác nuôi dưỡng trẻ em và những lời động viên mà họ dành cho những người đang tìm kiếm thông tin về việc tham gia vào công tác này.
BT: Làm thế nào mà các bạn bắt đầu hành trình quyết định trở thành cha mẹ nuôi?
Dee J Preston: Thông qua nhà thờ của chúng tôi ở Pampa, Texas – nơi chúng tôi đang sinh sống lúc bấy giờ – chúng tôi đã trở thành bạn bè với vị mục sư và vợ ông, những người vừa được cấp phép làm gia đình nuôi dưỡng thông qua tổ chức Buckner. Chúng tôi bắt đầu cảm thấy mình có hứng thú với việc này. Chúng tôi đã học hỏi được rất nhiều từ việc dành thời gian bên họ trong suốt quá trình họ nuôi dưỡng trẻ. Thực ra, trước khi Kayla và tôi kết hôn, khi còn sống xa nhau, chúng tôi đã từng nghĩ đến việc nhận con nuôi.
Kayla Preston: Sau đó, khi chúng tôi chuyển đến Panhandle, Texas – nơi chúng tôi đang sinh sống hiện nay – con trai ruột Korbin và con gái Kenley của chúng tôi lần lượt 5 và 4 tuổi. Chúng tôi đã gặp một số người bạn đã tham gia chương trình nuôi dưỡng trẻ em được khoảng một đến hai năm. Họ đã mời chúng tôi tham dự buổi giới thiệu chương trình “Be A Family” của Buckner tại nhà thờ. Những người bạn này đã đóng vai trò quan trọng trong quyết định tham gia chương trình nuôi dưỡng trẻ em của gia đình chúng tôi và cho đến nay vẫn là nguồn cảm hứng cho chúng tôi.
Dee J: Cuối cùng, qua những biến cố khác nhau trong cuộc đời, cả hai chúng tôi đều cảm thấy một sự thôi thúc mãnh liệt để bắt đầu quá trình này. Sau đó, chúng tôi nhận ra rằng đây sẽ là con đường dẫn chúng tôi đến việc nhận con nuôi.
BT: Những thách thức khi nuôi dưỡng trẻ em là gì và đức tin của chị đã giúp chị vượt qua chúng như thế nào?
Dee J: Việc nuôi dưỡng trẻ em mồ côi mang lại nhiều thách thức, chẳng hạn như các thủ tục pháp lý rườm rà và việc chứng kiến nỗi đau của các em ở các giai đoạn khác nhau của quá trình này. Thật không dễ dàng để không để những gánh nặng đó đè nặng lên tâm trí bạn. Bạn cần tập trung vào thực tế rằng các quy định và thủ tục pháp lý được thiết lập nhằm sàng lọc những người cha mẹ nuôi tốt nhất có thể, để chăm sóc những trẻ em dễ bị tổn thương đang cần một môi trường gia đình đầy tình yêu thương, an toàn và ấm áp. Tất cả đều vì lợi ích của các em.
Kayla: Một trong những cách tuyệt vời nhất mà Chúa đã giúp chúng tôi vượt qua những thử thách này là Ngài mang lại sự cân bằng. Thông thường, khi một trong hai người đang gặp khó khăn vì một lý do nào đó, người còn lại lại cảm thấy mạnh mẽ.
Dee J: Đã có biết bao lần, một trong hai chúng tôi suýt nữa thì bỏ cuộc (thường là tôi vì tôi ít kiên nhẫn hơn), và người kia lại có thể nhắc nhở và giải thích rõ ràng cho người kia lý do tại sao chúng tôi lại quyết định nhận nuôi ngay từ đầu.
Kayla: Trong những thời khắc đầy thử thách này, chúng ta hãy noi gương Chúa Kitô. Chúng ta hãy nhắc nhở nhau rằng việc phụng sự Chúa một cách chân thành thường đi kèm với sự hy sinh và thử thách.
BT: Những khoảnh khắc ý nghĩa nhất nào đã nhắc nhở bạn về lý do tại sao bạn lại đồng ý nhận nuôi?
Kayla: Tất nhiên, điều đáng nhớ nhất chính là việc gia đình chúng tôi đã được đón thêm ba thành viên mới: khi chúng tôi nhận nuôi một trong hai con trai và em gái của cậu bé, sau đó lại chào đón thêm một cô con gái nữa. Gia đình nhà Preston hiện nay có hai con trai và ba con gái. Được chứng kiến các con lớn lên và ấp ủ những ước mơ về tương lai là niềm hạnh phúc lớn lao đối với chúng tôi.
Dee J: Cũng giống như những cách đối mặt với thử thách, việc nuôi dưỡng trẻ em mồ côi cũng mang lại vô vàn khoảnh khắc hạnh phúc và niềm vui. Đã có biết bao lần chúng tôi được nhắc nhở về lý do tại sao mình lại đồng ý nhận nuôi. Đó có thể là những điều nhỏ nhặt như nhìn thấy nụ cười rạng rỡ của một đứa trẻ khi nhận ra bạn bước vào phòng, hay những khoảnh khắc ý nghĩa như chứng kiến một gia đình đoàn tụ sau khi cha mẹ đã hoàn thành chương trình hỗ trợ, thay đổi cuộc sống và đang đi đúng hướng.
BT: Bạn sẽ nói gì với một người cảm thấy rằng Chúa có thể đang kêu gọi họ nhận nuôi hoặc nhận con nuôi?
Dee J: Hãy dấn thân hết mình. Nếu Chúa đã đặt điều này vào lòng bạn – và rõ ràng Ngài đã làm vậy, bởi bạn đang cảm nhận được sự kêu gọi – thì hãy phó thác cho Ngài. Nhu cầu là vô cùng lớn, nhưng người làm thì ít. Những đứa trẻ này cần ai đó yêu thương chúng, chăm sóc chúng, chỉ cho chúng biết gia đình là gì, cùng chúng vươn lên, cùng chúng cười đùa, cùng chúng vui mừng, và cùng chúng trưởng thành. Hãy phục vụ để danh Chúa được tôn vinh. Hãy ban phước cho những đứa trẻ này như Chúa đã ban phước cho bạn.
Kayla: Hầu hết mọi người đều chia sẻ với chúng tôi rằng họ e ngại việc nhận nuôi vì không muốn bị tổn thương khi đứa trẻ rời đi. Buckner cho biết đó chính là những bậc cha mẹ nuôi lý tưởng. Bạn không bao giờ có thể dành quá nhiều tình yêu thương cho một đứa trẻ yếu đuối, vốn đã thiếu thốn tình thương. Buckner cũng luôn sẵn sàng cung cấp dịch vụ tư vấn và đồng hành cùng bạn cho đến khi bạn vượt qua được nỗi đau mất mát và sẵn sàng bắt đầu lại.
BT: Mọi người có thể hỗ trợ các gia đình nuôi dưỡng trong nhà thờ hoặc cộng đồng của mình như thế nào?
Dee J: Cầu nguyện luôn là điều tốt nhất chúng ta có thể làm. Tất cả những ai bị ảnh hưởng bởi hệ thống chăm sóc nuôi dưỡng: các em nhỏ được nuôi dưỡng, gia đình ruột thịt, gia đình nuôi dưỡng, cùng những người thân thiết của cả hai bên đều cần những lời cầu nguyện của quý vị.
Đây luôn là một câu hỏi khó trả lời, bởi trong thâm tâm, chúng ta đều mong muốn mọi người cùng tham gia một cách tích cực. Thực tế là không phải ai cũng được kêu gọi để phục vụ theo cùng một cách. Tuy nhiên, luôn có cách để phục vụ, dù hình thức có thể khác nhau tùy từng người.
Kayla: Chúng tôi thật may mắn khi có bạn bè và gia đình luôn cầu nguyện cho chúng tôi, đăng ký làm người trông trẻ có giấy phép và được phê duyệt, cũng như những người khác thỉnh thoảng mang tã lót và các vật dụng khác đến đặt trước hiên nhà chúng tôi. Ngoài ra, còn có những người đã lắng nghe những lo lắng và phàn nàn của chúng tôi, đồng hành cùng chúng tôi trên chặng đường này, và danh sách những điều tốt đẹp ấy còn dài vô tận.
Dee J: Trong hơn 10 năm qua, đã có rất nhiều người đã mang lại ân huệ cho chúng tôi theo những cách mà chúng tôi không thể kể hết được. Nếu bạn muốn cống hiến cho lĩnh vực chăm sóc trẻ em mồ côi nhưng chưa cảm thấy được kêu gọi để trở thành một gia đình nuôi dưỡng, chúng tôi khuyến khích bạn hãy kết nối với một gia đình trong nhà thờ hoặc cộng đồng của bạn.
BT: Theo anh/chị, điều gì đã mang lại hiệu quả trong việc giúp các nhà thờ tham gia vào công tác hỗ trợ chăm sóc nuôi dưỡng và nhận con nuôi?
Dee J: Chúng tôi luôn duy trì các cuộc thảo luận về việc nuôi dưỡng trẻ em và nhận con nuôi. Nhà thờ của chúng tôi tổ chức các buổi họp thông tin, trong đó đội ngũ Buckner đến chia sẻ về chủ đề này. Các nhà thờ khác trong khu vực cũng đã triển khai nhiều hình thức khác nhau để hỗ trợ các gia đình nuôi dưỡng.
Kayla: Nhà thờ của quý vị thậm chí có thể tổ chức một đợt quyên góp tã lót hoặc quần áo. Với tư cách là cha mẹ nuôi, chúng tôi không phải lúc nào cũng biết khi nào sẽ nhận được cuộc gọi về một đứa trẻ, và chúng tôi cũng không biết tuổi tác hay giới tính của đứa trẻ có thể đến với chúng tôi. Chính vì vậy, tã lót và quần áo thiết yếu là sự hỗ trợ quan trọng đối với các gia đình nuôi dưỡng trong nhà thờ của quý vị hoặc ở các nơi khác trong cộng đồng.